Huấn luyện viên Nguyễn Hồng Phúc: Người thầy đưa Lê Văn Công đến đỉnh Paralympic

09:15 - 24/08/2025

Huấn luyện viên Nguyễn Hồng Phúc được biết đến với công lao lớn giúp Lê Văn Công giành huy chương vàng lịch sử của kỳ Paralympic Rio 2016. Nhưng không nhiều người biết rằng trước khi đến với môn Cử tạ, thầy Phúc có xuất phát điểm là… vận động viên Điền kinh.

Huấn luyện viên Nguyễn Hồng Phúc: Người thầy đưa Lê Văn Công đến đỉnh Paralympic

Huấn luyện viên Nguyễn Hồng Phúc giúp Lê Văn Công trở thành nhà vô địch Paralympic

Lực sĩ Lê Văn Công phá kỷ lục thế giới với mức nâng tạ 181kg ở môn Cử tạ hạng cân 49kg giúp anh giành tấm huy chương vàng tại kỳ Paralympic Rio 2016. Đây cũng là tấm huy chương vàng duy nhất của Đoàn Thể thao người khuyết tật Việt Nam trong lịch sử các kỳ Paralympic. Cho đến tận ngày nay, tấm huy chương danh giá đó vẫn được nhắc lại nhiều lần.

Để có được như ngày hôm nay, tài năng của Lê Văn Công được phát hiện bởi huấn luyện viên Nguyễn Hồng Phúc. Chính ông là người đã đưa Lê Văn công bước vào môn Cử tạ vào năm 2005 và đã gặt hái không ít vinh quang về cho Tổ quốc trên đấu trường quốc tế.

Cơ duyên để thầy Hồng Phúc đến với thể thao khuyết tật là trong lần đến Trung tâm Phục hồi Chức năng Trẻ bại liệt (nay là bệnh viện 1A), thầy Hồng Phúc thấy có một nhóm người khuyết tật mong muốn tham gia sinh hoạt thể thao. Người đầu tiên xung phong làm nhiệm vụ là huấn luyện viên Đặng Văn Phúc (thầy Phúc “lớn”), sau đó đến những huấn luyện viên khác cũng hưởng ứng phong trào tạo điều kiện cho người khuyết tật tham gia chơi thể thao, trong đó có cả huấn luyện viên Hồng Phúc.

Huấn luyện viên Hồng Phúc đến với thể thao khuyết tật từ năm 1996. Ông có vài lời chia sẻ về quãng thời gian đầu tiên gắn bó cùng các vận động viên khuyết tật: “Những môn thể thao ban đầu cho người khuyết tật ở giai đoạn còn sơ khai là Điền kinh, Bóng rổ và Cử tạ. Tôi nhận nhiệm vụ hỗ trợ cho các anh chị em người khuyết tật ở bộ môn Cử tạ và phát hiện ra nhiều người có khiếu chơi thể thao. Đồng thời, chứng minh rằng họ là những người ‘tàn nhưng không phế’, còn mình thì giúp được gì thì cứ giúp. Tâm nguyện của tôi ban đầu là giúp đỡ những người khuyết tật tham gia vào cộng đồng, ai đến cũng được, mục đích chỉ để đến sinh hoạt.

Dù những người đó làm nghề bán vé số dạo, bán hàng rong, nhưng họ vẫn cần phải có nhu cầu rèn luyện sức khỏe. Họ cũng như người bình thường vẫn phải đi làm kiếm tiền, cũng đều mệt mỏi sau một ngày làm việc. Nếu mình tạo được điều kiện cho họ thì tại sao mình lại không giúp được? Kể từ đó, tôi bén duyên với thể thao người khuyết tật”.

Vào năm 2003, Việt Nam là quốc gia đăng cai SEA Games và ASEAN Para Games, vì thế Thể thao khuyết tật Việt Nam cũng gặp phải những khó khăn ban đầu. Theo huấn luyện viên Hồng Phúc, ông chưa có nhiều kinh nghiệm để huấn luyện cho vận động viên người khuyết tật vào thời điểm đó. Ông chia sẻ: “Lúc đó, tôi chỉ chuyên về huấn luyện cho nhóm vận động viên bình thường, chưa có nhiều kinh nghiệm để huấn luyện cho người khuyết tật. Vì vậy, thời gian đầu  còn gặp nhiều khó khăn trong công tác huấn luyện.

Tôi nhận ra rằng mình chưa hiểu biết gì về họ, nên sau đó tôi có quãng thời gian nghỉ ngơi từ năm 2004 đến năm 2009. Dù không tham gia huấn luyện ở đội tuyển nhưng tôi vẫn làm nhiệm vụ ở TP.HCM trong thời gian đó. Mãi đến năm 2009, tôi mới quay trở lại đội tuyển sau quãng thời gian nghiên cứu, học hỏi thêm về chuyên môn. Nguồn tư liệu khi đó còn ít, may mắn là một số huấn luyện viên ở Thái Lan, Malaysia từng dự giải thế giới hỗ trợ, chia sẻ và trao đổi. Ngoài ra, cũng có vài khó khăn nhất định về cơ sở vật chất khi ban đầu mượn vài trang thiết bị về cho các em tập. Kể từ đó mới có thể phát triển được về thành tích”, huấn luyện viên Hồng Phúc nói thêm.

Huấn luyện viên Nguyễn Hồng Phúc

Sau khi hoàn thành nhiệm vụ xuất sắc với tấm huy chương vàng lịch sử của Lê Văn Công tại Paralympic Rio 2016, huấn luyện viên Hồng Phúc được bổ nhiệm vị trí Phó Giám đốc Trung tâm Thể dục thể thao quận Tân Bình. Khi đó, ông vẫn có thời gian để sắp xếp cho công việc huấn luyện. Từ năm 2019 đến nay, huấn luyện viên Hồng Phúc không còn làm công tác huấn luyện mà chuyên tâm cho nhiệm vụ làm Giám đốc của Trung tâm Thể dục thể thao quận Tân Bình. Dẫu vậy, ông vẫn luôn âm thầm, sẵn sàng hỗ trợ hết mình cho người khuyết tật có nguyện vọng chơi thể thao.

Trong hành trình huấn luyện các vận động viên khuyết tật, huấn luyện viên Hồng Phúc không đặt nặng về thành tích, thầy chỉ dặn dò các học trò tập trung thi đấu, mọi áp lực thì chính thầy sẽ là người gánh. Đối với thầy Phúc, các học trò thoải mái bao nhiêu thì họ sẽ làm tốt bấy nhiêu.

 Không chỉ là người có công đào tạo Lê Văn Công, huấn luyện viên Hồng Phúc còn là người thầy của nhiều vận động viên xuất sắc khác của đội tuyển cử tạ khuyết tật Việt Nam gồm Nguyễn Bình An, Châu Hoàng Tuyết Loan, Đặng Thị Linh Phượng,... Họ cũng là những nhà vô địch, kỷ lục gia ở những hạng cân khác nhau. Những chiến thắng đó cũng chính là nguồn động lực để họ tiếp tục gắn bó với niềm đam mê thể thao trong suốt thời gian dài, đồng thời cũng xem như đây cũng là nghề để họ mưu sinh.

Ngoài những thành tích ấn tượng ở đấu trường quốc tế, thầy Hồng Phúc còn là một người thân thiện, dễ gần ở ngoài đời. Điều đó cũng góp phần giúp các vận động viên khuyết tật ở đội tuyển cử tạ Việt Nam có cảm giác gần gũi, không còn mặc cảm, tự ti. Tấm lòng cởi mở của thầy Phúc cũng giúp cho người khuyết tật xóa đi những rào cản về tâm lý để họ vượt qua được những khó khăn, chuyên tâm tập luyện để đạt thành tích cao.

Vĩnh Toàn